• Vyy Bui

Fashion Design Diary | WHITE SHIRT PROJECT


“White Shirt Project” - hay còn là “Đồ án áo sơ mi trắng”, là dự án thời trang đầu tiên của mình tại LCDF. Thành phẩm cuối cùng sẽ là thiết kế được cấu thành từ 4 yếu tố đặc thù của một chiếc sơ mi (cổ sơ mi- măng sét - đường khuy - tay áo sơ mi) nhưng phải có yếu tố sáng tạo và những biến tấu đột phá. Dù trước đó mình đã có những trải nghiệm về thiết kế thời trang, nhưng đây là lần đầu tiên mình gần như tự làm mọi thứ từ A-Z. Từ lên ý tưởng, phát triển hơn 40 bản vẽ khác nhau, đến thiết kế rập (pattern making), dựng mẫu mộc, thử nghiệm 3D...

Mình vẫn nhớ như in cảm giác lần đầu tại phòng may, mình đã khá vụng về và phải nhờ đến sự trợ giúp của giảng viên và trợ giảng hàng nghìn lần. Đường may của mình xô lệch vì giữ vải và nhấn bàn đạp không vững, quá trình may cũng phát sinh nhiều sự cố kỹ thuật (rối chỉ, gãy kim, hỏng mô-tơ,...). Ngày đó chưa có máy may riêng, thêm việc mình hay may hỏng nên phải làm lại nhiều lần, buổi nào mình cũng cố ở trường đến tối để hoàn thiện xong bài tập của tuần kế tiếp. Mọi thứ thực sự áp lực và mình từng nghĩ có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ may nổi cái áo.

Lúc bấy giờ, điểm mạnh của mình lại ở mảng nghiên cứu và làm sketchbook (hay còn là quá trình R & D - research & development) nên mình đã dành rất nhiều tâm sức để có thể bù lại ở khía cạnh đó. Concept của mình lấy cảm hứng hình ảnh người phụ nữ trong quân đội (military), đặc biệt là người phụ nữ da màu.


Mình từng đến các bảo tàng quân sự để kiếm tìm cảm hứng và ý tưởng thiết kế. Mình khai thác các chi tiết trên từng khẩu pháo, xe tăng, mảnh xác máy bay,...Ngoài ra, mình cũng nghiên cứu rất nhiều về trang phục lính Mĩ và các vật bảo hộ đi kèm. Những vết thương, vết sẹo trong chiến tranh cũng là cơ sở để mình lên ý tưởng xử lí chất liệu (textile). Tuy nhiên, quá trình R&D của mình cũng gặp nhiều thách thức không kém. Làm sketchbook cần in ấn rất nhiều nên mình quyết định mua máy in, thời gian đầu, vì chưa quen nên đêm nào mình cũng lọ mọ sửa các sự cố (kẹt giấy, tắc mực, sai màu…). Cùng lúc đó, mẹ mua cho mình chiếc máy may để không phải ở lại trường muộn nữa, mình cũng mất ngần ấy đêm để xử lí các vấn đề kỹ thuật. Với một đứa con gái như mình, cùng một lúc sửa chữa mấy chiếc máy với hàng nghìn sự cố từng thực sự rất áp lực, nhưng hiện tại, mọi thứ đã đều ổn rồi!

Quá trình nửa tháng hoàn thiện đồ án (dựng mộc, lên mẫu) là khoảng thời gian khó khăn nhất đối với mình. Gần như mình không ngủ mỗi đêm và có những ngày ngồi vào bàn may là mình lại rưng rưng khóc vì may hỏng và tháo ra từ đầu quá nhiều lần. Chưa kể, mẫu may lên sẽ không chuẩn xác nếu vẽ sai rập. Ngày đó, mình khá mạo hiểm vì quyết định bảo thầy chọn mẫu thiết kế ngốn vải nhất (khi nó không đơn thuần là một chiếc “áo" sơ mi). Thời gian cuối, mình đã nhờ đến sự giúp đỡ và lời khuyên từ những người có chuyên môn hơn để có thể hoàn thiện đồ án.


Đến công đoạn chụp photoshoot, một lần nữa, mình lại làm khó bản thân khi chọn mẫu da màu và thêm cả mẫu phụ (side models), có lẽ như vậy sẽ khiến yếu tố nội tâm nhân vật được rõ nét hơn qua concept. Nhưng quá trình chuẩn bị thực sự bận rộn vì mình còn đi làm thêm, mình đã tìm thêm 2 bạn trợ lí để giúp mình quản lí các đầu việc trong bộ ảnh, cũng như vấn đề hậu cần.

Sau cùng, mình đã rất hạnh phúc khi đồ án cuối kì của mình được trưng bày ở sảnh trường, đó vốn là mục tiêu của mình từ những ngày đầu nhưng mình từng thấy nó thật xa vời. Chỉ đến khi nỗ lực không ngừng, ta mới nhận ra bản thân có thể làm được nhiều điều hơn ta từng nghĩ. Nhưng quan trọng hơn cả, là đừng đi một mình, hãy mạnh dạn kiếm tìm sự giúp đỡ khi cần thiết và cởi mở đón nhận sự hỗ trợ từ người khác.


Điểm Distinction của kì I là động lực lớn lao để mình tiếp tục cố gắng ở những kì sau. Đó không phải là công sức của mỗi mình, mà cả thầy cô, bạn bè và những người thân yêu đã luôn bên mình. Hẹn gặp lại mọi người ở Kì II - Đồ án Streetwear!

96 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả